Tiêu Chiến nói Vương Nhất Bác đã khỏe không nên mỗi ngày nằm ở nhà, anh bảo cậu phải đi ra ngoài. Vì vậy buổi chiều hôm sau, Vương Nhất Bác cùng Tiêu Chiến đi đến quán bar.
Vương Nhất Bác quản lý mấy quán bar rất chặt, không có sự đồng ý của cậu mọi người không thể làm ăn phi pháp. Thế nhưng cậu lại không để ý lợi nhuận kinh doanh của quán bar, thoạt nhìn như cố ý làm cho đám thủ hạ của cha mình ngột ngạt. Chẳng trách Đỗ Thịnh Liên lại ghét cậu như vậy.
Cắt đứt việc làm ăn phi pháp nên mấy quán bar trở nên tiêu điều, chỉ có quán bar Chuông Gió còn duy trì sự náo nhiệt vốn có. Nơi đây giống như một điểm du lịch của thành phố Hải Cảng, du khách đều muốn tới nơi đây uống một ly.
Buổi tối, Vương Nhất Bác bảo Thời Hoằng Tinh triệu tập mấy vị giám đốc các quán bar khác đến Chuông Gió họp, báo cáo công việc gần một tháng qua của các quán bar.
Tiêu Chiến ở bên trong chờ một lúc rồi một mình ra ngoài. Anh đứng nơi hành lang nhìn bức ảnh Vương Tiểu Cát gửi cho mình, trong hình là một người đàn ông trung niên hơi mập.
Còn hơn nửa tiếng mới đến tám giờ.
Tiêu Chiến đi tới quầy bar ngồi xuống gọi một ly bia, gần mười phút thì có hai cô gái trẻ tuổi đến gần, anh giao tiếp với họ vài câu, sau đó uyển chuyển cự tuyệt.
Đợi đúng tám giờ, Tiêu Chiến cầm ly bia đứng dậy, đi đến phòng số 8. Anh không gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Anh tính toán, nếu như người đàn ông kia không có mặt sẽ mượn cớ vào nhầm phòng rời đi.
Phòng số 8 là một gian phòng lớn, Tiêu Chiến đẩy cửa nhìn thấy bên trong có ít nhất bảy, tám người đàn ông, còn có rất nhiều cô gái trẻ tuổi đang uống rượu. Ngồi ở giữa chính là người đàn ông trung niên trong bức ảnh Vương Tiểu Cát gửi cho anh.
Anh vừa đẩy cửa ra, liền có người hỏi: “Tìm ai?”
Ánh mắt Tiêu Chiến thật nhanh lướt qua mặt mọi người, anh nghe khẩu âm của người vừa lên tiếng thuộc thành phố Sùng Phong, nhưng bên trong không có một người anh từng gặp qua.
Vì thế ánh mắt anh dừng ở người ngồi chính giữa, cầm ly bia đi vào, nói với người kia: “Ông chủ Hà đúng không? Cát thiếu bảo tôi tới kính ngài ly rượu.”
Người đàn ông họ Hà đứng lên, đánh giá anh: “Cát thiếu gọi cậu tới?”
Tiêu Chiến mỉm cười đi tới, nhìn hắn giơ ly bia lên. Người trung niên hơi chần chờ, sau đó cũng cười cầm ly rượu trên bàn của mình chạm ly với Tiêu Chiến , sau đó uống hết nửa ly.